Có lẽ tôi ko fải là 1 otaku chính hiệu như các bạn, với tôi đọc manga ko chỉ là giải trí mà đó còn là những trải nghiệm trên con đường tôi đang đi. Đã có lúc chỉ là những hình ảnh và lời thoại nhưng nó đã giúp tôi đứng dậy, cho tôi thấy được những sai lầm mà tôi đã lựa chọn, cho tôi thấy được tình yêu và hơn nữa nó đã giúp tôi tìm lại được những thứ mà mọi người đều có còn tôi thì ko…
Tôi xin viết ra những dòng này để cảm ơn những mangaka… những người vẽ truyện ko fải là vì đồng tiền hay sự nổi tiếng mà đó là vì tính yêu và nhận thức. Có thể tôi ko nhớ dc hết tên các sensei này nhưng những tác phẩm của họ đều mãi hiện diện trong tâm trí tôi và như là những bài học mà tôi ko bao giờ quên.
1. Tôi vốn dĩ ko có nhiều bạn bè, có lẽ vì tôi sống khép kín nên tôi ko có ước mơ. Tôi sống rất thờ ơ và thực dụng, tôi ko hề tin vào chuyện hòang tử, công chúa và các bà tiên… Nhưng với Card Captor Sakura của Clamp họ đã cho tôi 1 những giấc mơ. Lúc đầu tôi yêu thix bộ anime này vì những là bài, 52 lá bài với 52 điều màu nhiệm. Và như thế tôi lại thấy sung sướng và bắt đầu có những giấc mơ thần kỳ. Tôi yêu [Wind] từ khi đến với CCS và trong đó tôi cảm thấy mình được tự do. Tôi đang cố tìm lá bài Windy cho chính mình. Một ngày nào đó. Sớm thôi. Tôi gặp Windy khi cô ấy đang mỉm cười, nhẹ nhàng lượt qua tôi.
2. Tôi đã từng lạnh gáy sau khi đọc xong mỗi quyển truyện Hikaru No Go. Chính điều đó cho tôi thấy được niềm tin vào bản thân, sự quyết đóan, tình bạn và niềm đam mê. Tôi đã từng quỵ ngã trong kỳ thi kiểm tra năm cuối cấp. Nhưng nhờ Hikaru tôi thấy mình càng fải cố gắng như những khi Hikaru thất bại và tôi học được rằng… “Thất bại chỉ là sự thành công bị trì hoãn” mà thôi
3. Glass mark - một shoujo manga, tôi ko dc thix thể loại này vì chỉ tòan tình cảm ướt át và nhảm nhí của con gái. Nhưng với Glass mark tôi thấy mình đã thực sự trưởng thành qua từng vở kịch của Maya. Tôi vốn ko hề cảm thấy yêu thix 1 điều gì thực sự, có lẽ vì thế cuộc đời tôi có fần bí hiểm và nhợt nhạt. Nhưng tôi thấy được 1 niềm tin mãnh liệt về một ước mơ của Maya, Glass mark đã cho tôi thấy được con đường mà tôi cần đi mà bấy lâu nay tôi đã ko nhận ra được.
4. Skip beat tôi đọc mới dc tập 6. Thoáng trong đó tôi thấy nó giống Glass mark. Nhưng! Skip beat khác chứ. Khác theo cách của Yoshiki Nakamura. Đường đời ko bao giờ bằng phẳng cả. Nó luôn chông gai và luôn luôn là như thế. Vì nếu nó bằng fẳng thì thật quá nhàm chán. Với tôi cuộc đời mỗi người như một bản nhạc. Nó chỉ thực sự hay khi có nhiều giai điệu. Bạn thử nghĩ xem nếu một bài hát tòan đi lên hoặc ngang bằng thì có hay ko. Đôi khi fải có nốt thăng, đôi khi giảm 1 nhịp hay đôi khi nghỉ 2 nhịp. Đó mới là đời chứ. Và Kyoto đã biết đứng dậy làm lại cuộc đời từ những gì bình thường nhất của mình… đó là QUYẾT TÂM
5. Có lẽ tôi ko bao giờ quên câu nói của 5 anh em sinh 5 trong Hajime Ga Ichiban… khi WE mời Hajime lên sân khấu và giới thiệu “Có thể nói Hajime là thành viên thứ 6 trong ban nhạc”. Ngay lập tức bọn trẻ đáp lại “Anh sai rồi, Hajime-chan là thành viên thứ 1 đấy chứ, vì nếu ko có chị ấy thì sẽ ko bao giờ có ban nhạc của chúng em hôm nay”… Tình cảm gia đình ấm áp quá phải không bạn. Ngay từ lúc đó tôi đã rất yêu thix Watanabe-sensei. Bà có một cách dẫn dắt người đọc đến những gút mắc và rồi gỡ nó ra một cách tài tình và hòan hảo ko còn gì để nói sau mỗi tập truyện. Bộ truyện 15 tập cho tôi 1 cảm xúc ko thể nào quên được. Một lần nữa xin cảm ơn sensei…
6. Tình yêu và gia đình bạn sẽ chọn gì? Có khó lựa chọn quá ko bạn? Tôi nghĩ với Sei đó luôn là gia đình đấy! Với Kaze Hikaru đã cho tôi 1 triết lý trong tình yêu cũng như trong cuộc đời. Câu nói của Saito-san mà tôi ko bao giờ thôi nghĩ đến nó:”Cho đi tình yêu hay nhận lấy tình yêu. Với tôi đó là cho đi tình yêu mà ko hế kỳ vọng sự đáp lại”. Quả thật tình yêu đó cao thượng quá Saito ah. Còn với Sei tình yêu của cô lại ở 1 cung bậc khác… “Nếu Souji là gió thì tôi nguyện sẽ làm cỏ dại để thấy được hướng gió bay về phương nào”… Thật tình, 1 bộ truyện chỉ dành cho con gái sao lại nhiều điều về tình yêu cao thượng đến thế. Ko chỉ vậy, với Kaze Hikaru còn là tình cảm gia đình, tình anh em, đồng môn, sư huynh đệ. Thật lòng biết ơn Watanabe-sensei đã cho tôi nhận thực được trách nhiệm của mình đối với bản thân, gia đình và bạn bè thông qua Kaze Hikaru. Ah Sei cũng đã nói:”Xin đừng nhìn vào thân thế của tôi chứ, mà hãy nhìn vào chính con người của tôi đây này”. Ko còn gì giải thix thêm nữa về câu nói này!
7. Ngày bé tôi thix cách vẽ của Osama Tezuka lắm. Nét vẻ của ông đơn điệu nhưng lại rất dễ thương. Nhưng trong số đó tôi yêu thix Black Jack nhất. Ko fải với những chi tiết thần kì, hiện tượng lạ mà đó là tình người, tình lương y trong từng series truyện. Tôi vẫn nhớ tập Jack lên núi và vượt sông, khi đó con sông nước chảy rất mạnh. Có 1 câu chuyện về 1 lòai cá ở đó, nó luôn bơi ngược dòng lên thượng nguồn để sinh con, vì ở đấy nước ấm áp và hiền hòa sẽ giúp đám cá con sinh ra được sống khỏe mạnh… nhưng cá mẹ sẽ chết vì đọan đường dài gian khổ khi lội ngược dòng. Và trong câu truyện này người mẹ đã chết vì giúp Jack chèo bè bơi ngược dòng thác để cứu con bà. Còn ở đấy cả trăm câu truyện đáng để học ở đó. Tôi thật lòng biết ơn tình cảm của Tezuka-sensei dành cho Black Jack cũng như tài năng lỗi lạc của ông – một mangaka đại tài và một bác sĩ ngọai khoa giàu lòng thương người!
8. Bộ truyện Inuyasha chắc đã quá quen thuộc với hàng ngàn bạn đọc truyện tranh fải ko nào. Bạn thấy gì qua bộ truyện tòan cảnh đánh nhau, yêu quái và chết chóc này? Với tôi một vài chi tiết trong đó đầy tình nhân văn đấy chứ. Bạn còn nhớ câu nói của Kagura ko:”Tôi là gió. Gió phải được tự do”. Chính nhờ câu nói này tôi thấy được lý tưởng sống của mình, và tôi luôn cho rằng:”Sống là hạnh phúc và tự do với những gì mình đã chọn” là lý tưởng sống của tôi. Có lẽ vì đó tôi đã đi theo đúng con đường mà mình mà mình nên đi. Sống ko chỉ là vật lộn với cuộc đời mà là sống từng ngày cảm nhận hạnh phúc, niềm vui và tự do. Tự do trong cả hành động và tâm trí đó mới thực sự là một con người hạnh phúc.
9. Bạn sẽ làm gì khi mất đi một điều mình yêu thix? Khóc? Cô đơn hay giận hờn? Với Koucha Ouji đã cho tôi một nhận định về điều đó, “Hãy biết quý trọng những gì mình đang có để đừng bao giờ cảm thấy hối tiếc khi nó mất đi”. Quả thật, những món đồ mình yêu thix nếu vô tình làm mất hay bị hư hại thì đau sót biết bao. Vậy mà những người bạn của chúng ta trong Koucha Ouji lại phải nhìn những hoàng tử, những người bạn mà mình yêu mến biến mất vĩnh viễn. Chỉ biết gượng cười, nuốt nước mắt và cố vượt qua tất cả. Phải biết đứng dậy sau mỗi lần quỵ ngã, vì cuộc đời và thời gian vẫn chạy còn chúng ta ko thể đứng im. Có lẽ bạn cũng biết chiếc đồng hồ chết cũng đã chạy đúng 2 lần trong ngày, thì cớ sao chúng ta phải phí đi những giây phút quý báu của cuộc đời cơ chứ?!
10. Bạn đã bao giờ nghĩ rằng mình là người mạnh mẽ và ko cần ai chưa? Có lẽ là chưa fải ko? Con người sẽ thế nào khi ko có bạn bè, ko có chỗ dựa tinh thần? Bạn mạnh đến đâu, thông minh cỡ nào, tài trí bao nhiêu… nhưng có lúc bạn cũng sẽ vấp ngã. Ko chỉ là hành động mà còn tinh thấn. Flame of Recca của Nobuyuki Anzai đã cho tôi cảm nhận về sự quan trọng của tình bạn. Đôi khi ta cảm thấy mình yếu đuối, gục gã nhưng rồi chỉ vì 1 giọng nói, vì 1 tiếng cười vì 1 ai đó đang chờ ta. Và ta đã có tất cả. Tôi có bạn, và bạn có tôi… chỉ thế thôi nhưng đó là cả một sức mạnh vô song mà ko thế lực nào địch nổi. Tôi vẫn sẽ cùng bạn bước tiếp con đường fía trước, dù biết rằng nó đầy chông gai, đầy máu và nước mắt. Nhưng trái tim của chúng ta là một và chúng ta sẽ vẫn bước đến cuối con đường nơi niềm vui, hạnh phúc và thành công đang chờ ta tỏa sáng.
Quả thật ko chỉ là 10 manga, mà còn là nhiều nữa. Nếu bạn đọc manga bằng mắt thì tôi đọc manga bằng cả trái tim. Những tác phẩm này đã cho tôi nhiều thứ, từ một nhận định, một ước mơ cho đến cả tình yêu mà tôi hằng tìm kiếm. Xin cảm ơn những sensei – người đã để cảm xúc của tôi mãi thăng hoa…